Đăng ký Đăng nhập
Diễn đàn sinh viên Ngoinhachung.Net Trang chủ

stockbizBlog của http://www.ngoinhachung.net/diendan/?199540 [Ưa thích] [Copy] [Chia sẻ] [RSS]

Blog

Chênh vênh

Có 939 lần đọc30-11-2011 15:32 |Phân loại:cảm xúc

Nó lại trở về nhà sau một ngày làm việc, không nặng nhọc nhưng mệt mỏi. Không cho là công việc làm nó mệt, nhưng chính cái tâm lý của nó làm nó kiệt sức. Không muốn thêm nhiều thứ vớ vần vào đầu cho mệt óc nhưng có lẽ bản tính đã không cho nó làm vậy. Có lẽ thế mà nó đã mệt mỏi…

Thế là nó cũng đã tồn tại trên cuộc đời này được 23 năm. Nó tự hỏi 23 tuổi mình đã già chưa nhỉ, và nó đã làm được những gì với cuộc đời này? Như bao người, nó cũng có những khao khát thầm kín, những ước mơ viễn vông điên rồ như làm một ngôi sao Holywood chẳng hạn, chinh phục đỉnh Everest, lái một con tàu ra khỏi không gian vũ trụ…., hay đơn giản chỉ là được nó được mút que kem mát lạnh ngay cả những ngày trời lạnh nhất. Và…nó đang ở đâu trong thế giới này thế?? Không quá cao cũng chẳng quá thấp. Chưa bằng lòng với công việc hiện tại, dù nó biết mọi thứ cũng chỉ mới bắt đầu, mọi sự phấn đấu cũng chưa quá muộn.
Nó vẫn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ….nhưng nó không dám chắc….bởi thời gian có thể bào mòn tất cả.

Nhưng suy nghĩ thì có tội tình chi….và ước mơ có bị đánh thuế bao giờ…biết sai đấy mà vẫn liều…liều với nghĩ suy và hành động…nếu không như thế thì đâu phải là nó. Vốn dĩ từ lúc sinh ra nó đã được mặc định sẵn hai chữ ” bướng bỉnh ” to đùng trên trán. Lắm lúc nghĩ lại chỉ biết cười khẩy, thế mới biết mình vẫn trẻ con lắm…Ôi tuổi trẻ…., nó vẫn thèm được sống, được yêu lắm….

23 tuổi đâu phải là già, vẫn còn trẻ chán, thế mà dấu hiệu tuổi già đến với nó không phải trên sợi tóc, trên từng nếp nhăn của khuôn mặt, mà đến từ trong suy nghĩ và hành động…Nó không chịu an phận, nó cố phải thoát khỏi cái vỏ bọc của bố mẹ của gia đình, của những người luôn thương yêu, lo lắng cho nó. Nó cố gắng để làm tốt những gì nó có thể, nó chấp nhận khó khăn để đạt được điều nó muốn. Nó từng buồn, từng đau…Giờ nó chỉ muốn đơn giản thôi cho bớt mệt, vì nó sợ đau lắm rồi…Chính lúc đau nó nhận ra tận cùng nỗi đau sẽ chẳng là gì cả, tới đỉnh điểm rồi thì mọi chuyện lại như ban đầu., lại là hư vô…

mot minh 1 minh Chông Chênh

Nó sợ cái cảm giác nhớ nhà, sợ phải khóc 1 mình trong bóng tối, sợ cảm giác thất vọng từ chính bản thân nó, nó thèm lắm cái cốc đầu nhẹ của bố, thèm lắm tiếng gọi ” Tồ lì ” của anh trai nó…nhưng quen với cảm giác 1 mình ấy, nó tìm thấy được ” bình yên ” trong tâm hồn nó. Lúc nó buồn, nó sẽ lang thang một mình khắp phố, lang thang nhà sách, mải miết với những bức tượng…Và nếu mùa đông có lạnh, nó sẽ mặc thêm áo khi nó không thể có được bàn tay ấm, hay cái ôm xiết thật chăt cuả Mami nó.

Nó hoang mang với chính nó lúc này, nó cảm thấy buồn, buồn lắm. Mọi chuyện không đơn giản như nó nghĩ, Có phải nó đòi hỏi và khắt khe với bản thân nó quá. Nó không muốn nó là người thất bại. Nó vẫn đang trong vòng lẩn quẩn của việc tìm cho mình 1 công việc thích hợp nhất. Nó đã thử và trải qua nhiều công việc khác nhau. Mặc dù nó thích, nhưng dường như những công việc đó không làm nó hài lòng. Nó đã cho bản thân thời gian để trải nghiệm, và giờ nó muốn tìm kiếm một công việc thật sự. Nó chán nản…thậm chí đã muốn buông xui…nhưng không…làm thế thì chẳng phải là nó nữa rồi…

Nó ước giá như nó có thể nhìn đời bằng ánh mắt ngây thơ, không biết nghĩ suy quá nhiều, để không thất vọng và buồn đau thế này…Dường như nó đang chông chênh giữa cái suy nghĩ Người lớn và Trẻ con. Góp mỗi thứ 1 ít, hòa vào nhau sẽ nên con người nó. Nó Trẻ con để có thể vô tư hơn, suy nghĩ đơn giản hơn, thấy được nhiều điều tốt đẹp mà không phải ai cũng có thể thấy được, để được làm nũng,để được nghe thấy tiếng gọi ” Tồ Tồ “. Nó người lớn để nó tự mình bước đi con đường mà nó chon, để nó biết tự bảo vệ mình và quết tâm hơn với mục tiêu nó hướng tới…Nó đang tập để không nghĩ ngợi nhiều mà vẫn vui vẻ vì nó sợ những nếp nhăn sẽ xuất hiện trên trán nó.

Và nó đang tin đau khổ hôm nay rùi mai sau nó sẽ hạnh phúc. Cuộc sống vốn vẫn luôn là một chuỗi những điều kì diệu, vẫn tồn tại phép màu sau những bức màn đen u tối. Đường còn dài, còn dài mãi…Phía trước kia vẫn là một bầu trời, dẫu vẫn bước một mình thì nó phải luôn mạnh mẽ và kiêu hãnh. Đó mới là nó, nó với 1 nửa là Người lớn và 1 nửa là trẻ con. Thế cũng thú vị đấy chứ.



Chuồn lẹ

Trứng thối

Tặng hoa

Bắt tay

Sét đánh

Bình luận (0 bình luận)

facelist

Bạn phải đăng nhập mới có thể bình luận Đăng nhập | Đăng ký


Diễn đàn chia sẻ thông tin cộng đồng, tài liệu chuyên ngành, kỹ năng mềm dành cho sinh viên Việt Nam Trao đổi: du lịch, tour du lich, dù lệch tâm, Du lịch Đà Nẵng, du lich nuoc ngoai, can ho One Verandah, trầm quảng nam, Tài Liệu, Luận Văn, Ebook miễn phí, Thư viện giáo án, ban backlink 2018, xì gà cuba, m88, https://chungcumydinhpearl.com.vn/, phụ kiện xì gà, bi quyet lam dep, đèn led thanh, đèn led âm đất, đèn led pha, Du lịch côn đảo
Thuê taxi tải Hà Nội rẻ nhất | Cty chuyển nhà Kiến Vàng

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Diễn đàn sinh viên Ngoinhachung.Net © 2006-2016
Đang chờ Bộ Thông Tin & Truyền Thông cấp phép theo Nghị định 97/2008/NĐ-CP
Diễn đàn chia sẻ thông tin cộng đồng, tài liệu chuyên ngành, kỹ năng mềm dành cho sinh viên Việt Nam
Chúng tôi sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào đối với hoạt động của Thành viên.
Liên hệ: 0945.434.344 - (Toàn) - Email: wil8x@yahoo.com -
Check Google Page Rank - DMCA.com

GMT+7, 19-2-2020 11:16 , Processed in 0.091340 second(s), 15 queries , Gzip On.

N2C sử dụng mã nguồn Discuz!

Bản quyền mã nguồn thuộc về Comsenz Inc.
Thông tin quảng cáo trên Ngoinhachung.net

Lên trên