Diễn đàn sinh viên Ngoinhachung.Net

 Quên mật khẩu
 Đăng ký

Nỗi buồn vào một ngày thu rụng

[Lấy địa chỉ]
hunterhunter Đăng lúc 1-11-2012 13:52:54

Một ngày lang thang trên những nỗi buồn, ta thấy mình trôi trong vô định. Một ngày lạc vào những giấc mơ, ta thấy mình trôi nổi trên những sóng gió của cơn bão lòng. Ngã người trên những nghĩ suy, ta thấy mình lạc vào những chuyến đi không hoạch định. Cứ đi mãi.. đi mãi trên con đường xa tít mù khơi mà không thể hình dung nổi một đích đến. Phải chăng sương khói đường đời đã vô tình khỏa lấp những mường tượng và làm lu mờ những niềm ước mong của ta? Có lẽ…
Nỗi buồn vào một ngày thu rụng

Lần về phía giáo đường, ta mong mỏi tìm sự bình yên! Ta mê mẩn những hồi chuông ngân nga trước phiên lễ sớm có lẽ vì nó mang lại sự bình an cho ta trước những lấm lem của cuộc đời. Nhiều khi ta tự tìm cho mình một góc khuất bên Thánh đường mà rúc mình vào những tiếng chuông vọng. Để thấy lòng mình nhẹ đi và thanh thản hơn. Bình an.
Mùa này lá rụng nhiều lắm. Có một dạo vẩn vơ với mớ cảm xúc tự trào mình muốn đứng giữa bao la của đất trời, ngước lên bầu trời xanh thẳm, nhắm mắt lại và giang đôi tay nhỏ bé để hứng lấy những giọt sống đang cựa mình trong tiết thu. Thả hồn bay theo những chiếc lá khô ta thấy lâng lâng một nỗi mong chờ. Nhìn những chiếc lá rơi thấy lòng rụng rời như lá. Một cảm giác của sự mất mát và đứt đoạn! Giọt sương mặn khi không mà kết giọt, đọng trên mắt ai… Chơ vơ. Lạc lõng! Thu bỏ ta đi. Ước mơ rồi lại mơ ước cũng bỏ ta mà đi. Ta còn lại gì sau chuyến hành trình của những giấc mơ? Trượt chân để dừng lại nghỉ ngơi trước khi bước tiếp hay ngồi bệt xuống để khóc than? Không. Với ta đó là sự vấp ngã đớn đau mặc dù vết sướt không đủ làm nên những thương tổn. Ta cần ai đó xoa dịu và chữa lành vết thương giúp ta vực dậy sau cú ngã đầu đời và tiếp tục bước đi như đã hoạch định sẵn cho bản thân. Ta cần một định hướng rõ ràng và một bước chân đi cùng để không thấy mình lẻ loi và cô độc nữa. Ta cần…

Thời thơ bé ta từng mơ về một giấc mơ làm người họa sỹ. Khi đó ta sẽ tự phác thảo cho riêng mình một tương lai ngời sáng như buổi sớm mai đầy nắng và tràn đầy nhựa sống mà không cần nhờ đến một người họa sỹ nào đó vẽ lại dùm. Thật ra, sẽ không là giấc mơ nếu ta biết cách chạm đến và gạch đầu dòng cho mình những bước đi để thực hiện giấc mơ đó. Nhưng ta đã dừng lại sau nhiều lần mỏi mệt nên cái đích lại trở nên xa vời quá đỗi… Giữa phân vân của dừng lại hay bước tiếp thì ta lại chọn cách rẽ lối để giờ đây tiếc nhớ con đường nơi đã đi qua. Ngoảnh lại nhìn, thấy hoa thơm cỏ lạ phủ lối, ngập bước chân ai khác mà không phải là ta? Bất giác ta nhận ra nguyên do của nỗi buồn vào một ngày thu rụng!
Gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi, cuộc sống vẫn trôi chảy theo thơi gian, duy chỉ có niềm tiếc nhớ và nuối tiếc là ở lại. Chôn chân vào nỗi buồn…





Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký


Diễn đàn chia sẻ thông tin cộng đồng, tài liệu chuyên ngành, kỹ năng mềm dành cho sinh viên Việt Nam Trao đổi: du lịch, tour du lich, dù lệch tâm, Du lịch Đà Nẵng, du lich nuoc ngoai, can ho One Verandah, trầm quảng nam, Tài Liệu, Luận Văn, Ebook miễn phí, Thư viện giáo án, ban backlink 2018, xì gà cuba, m88, https://chungcumydinhpearl.com.vn/, phụ kiện xì gà, bi quyet lam dep, đèn led thanh, đèn led âm đất, đèn led pha, Du lịch côn đảo
TD: ,

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Diễn đàn sinh viên Ngoinhachung.Net © 2006-2016
Đang chờ Bộ Thông Tin & Truyền Thông cấp phép theo Nghị định 97/2008/NĐ-CP
Diễn đàn chia sẻ thông tin cộng đồng, tài liệu chuyên ngành, kỹ năng mềm dành cho sinh viên Việt Nam
Chúng tôi sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào đối với hoạt động của Thành viên.
Liên hệ: 0945.434.344 - (Toàn) - Email: wil8x@yahoo.com -
Check Google Page Rank - DMCA.com

GMT+7, 11-12-2019 08:06 , Processed in 0.302116 second(s), 23 queries , Gzip On.

N2C sử dụng mã nguồn Discuz!

Bản quyền mã nguồn thuộc về Comsenz Inc.
Thông tin quảng cáo trên Ngoinhachung.net

Lên trên