Diễn đàn sinh viên Ngoinhachung.Net

 Quên mật khẩu
 Đăng ký

Đời nô lệ thế kỷ 21 (rất đáng đọc!)

[Lấy địa chỉ]
hoanganh_01098x Đăng lúc 19-9-2009 13:47:05
[/COLOR][/COLOR][/COLOR]
[/COLOR]
[/COLOR]
[I]Loạt bài “Đời nô lệ thế kỷ 21” đăng trên báo Tuổi Trẻ trích từ cuốn sách Nô lệ - câu chuyện có thật của đời tôi, do Nhà xuất bản Văn Hóa Sài Gòn và Công ty Nhã Nam ấn hành.[/I][/COLOR][/COLOR][/COLOR]
[I]Mende Nazer hiện khoảng 25 tuổi. Cô đang sống tại London, Anh. Damien Lewis là một nhà báo Anh, người giúp Mende đào thoát và ghi chép lại câu chuyện của cô. Là một chuyên gia về Sudan, ông đồng thời là nhà hoạt động chống nạn chiếm hữu nô lệ.[/I][/COLOR][/COLOR][/COLOR]
[/COLOR]
[/COLOR]

Đối với một cô gái châu Phi như tôi thì đó là một mơ ước lớn. Tôi thuộc tộc người Nuba trong vùng núi Nuba ở Sudan. Ngôi làng toàn những ngôi nhà mái tranh vách đất lọt thỏm trong thung lũng giữa những ngọn đồi lớn. Bộ lạc của tôi săn bắn và làm nương rẫy, hầu hết theo đạo Hồi.

Cha tôi sở hữu một bầy gia súc 50 con, chẳng giàu có nhưng cũng không nghèo. Sau một ngày học hành chăm chỉ ở trường, tôi về nhà làm phần việc được giao. Mẹ tôi nấu cơm chiều.

Cha tôi và các anh đã ở ngoài đồng cả ngày nên khi trở về tất cả đều đói ngấu. Ăn tối xong, chúng tôi ra sân ngồi nghe cha kể chuyện, ông rất vui tính, một cây hài chính hiệu. Tôi ngồi bên đống lửa giữa sân và cười luôn miệng. Tôi vô cùng yêu quý mọi người trong gia đình.

Đó là một đêm trời lạnh nên chúng tôi không ở ngoài sân lâu. Như thường lệ, tôi vào giường nằm cuộn mình ôm cha, con mèo nhỏ Uran nằm khoanh trên bụng. Giữa nhà, một bếp lửa đang cháy để giữ ấm. Mẹ tôi nằm trên giường bên kia bếp lửa.

Chúng tôi nhanh chóng ngủ say. Nhưng chưa được bao lâu thì bên ngoài bỗng có một chấn động khủng khiếp. Tôi thức giấc, hoảng hốt nhìn khắp nhà loáng nhoáng một ánh sáng kỳ lạ màu cam. “Ook tom gua! Cháy!” - cha nhảy ra khỏi giường thét to.

Chúng tôi chạy ra cửa và thấy ngọn lửa đang bốc cao từ phía cuối làng. Chắc ai đó không may làm cháy nhà, chuyện này vẫn thường xảy ra. Nhưng sau đó chúng tôi nhìn thấy nhiều bóng người cầm đuốc đang cháy bỏ chạy. Họ ném những ngọn đuốc lên mái nhà. Người trong nhà chạy túa ra, liền bị chúng tấn công và lôi xềnh xệch dưới đất. “Mujahedin! - cha tôi thét - Bọn Ả Rập tấn công chúng ta!”.

Tôi sợ hãi đến cứng người. Cha chụp lấy cánh tay tôi. “Go lore akone?! Chúng ta biết chạy đi đâu bây giờ?!” - ông thét lên. Tôi nhận ra mẹ đang đứng run rẩy cạnh tôi. Tôi rất kinh hãi. Một tay tôi ôm chặt con mèo Uran, tay kia nắm chặt tay cha. Chúng tôi bắt đầu chạy. “Chạy lên đồi! - cha tôi la to - Theo cha đây! Chạy đi! Chạy đi!”.

Chúng tôi chạy băng qua những quang cảnh khủng khiếp - cha tôi chạy trước, tôi níu chặt tay ông, còn mẹ chạy ngay đằng sau. Một tay tôi vẫn ôm chặt con mèo Uran. Có rất nhiều nhà đang cháy, cả một vùng trời đêm sáng rực ánh lửa. Phụ nữ và trẻ con chạy tán loạn khắp mọi hướng, kêu khóc la thét. Tôi nhìn thấy những kẻ tấn công đang cắt cổ người, dao găm lưỡi cong sáng lóe trong ánh lửa. Những đứa trẻ bị giật khỏi tay bố mẹ chúng. Cha tôi lạc giọng: “Nếu có ai túm bắt con, phải hết sức mà bấu chặt lấy cha, nghe không Mende?”.

Qua màn khói và lửa, tôi thấy cha đang chạy về phía ngọn núi. Nhưng khi sắp đến được với sự che chở của núi rừng, chúng tôi gặp một đoàn nhốn nháo những tên mujahedin cưỡi ngựa ngay trước mặt, đang vung vẩy lưỡi kiếm. Chúng có đôi mắt man rợ, râu dài tua tủa, ăn mặc rách rưới và bẩn thỉu, và chúng chốt chặn đường thoát thân duy nhất.
Cha ơi!

Khi chạy ngược trở lại, tôi nghe cha thét gọi mẹ một cách tuyệt vọng. Trong cơn sợ hãi và bối rối chúng tôi đã lạc mất bà. Giờ chỉ còn tôi và cha cùng chạy. Cha giục tôi chạy nhanh hơn, nhanh nữa. Nhưng tôi vấp ngã, con mèo Uran nhảy ra khỏi tay. Khi tôi gượng đứng lên, một tên mujahedin chộp lấy tôi và kéo lê đi.

Cha tôi nhảy xổ vào tên mujahedin, vật y xuống đất, thụi vào đầu hắn. Hắn ngã xuống và không đứng dậy được. Cha nắm lấy tay tôi chạy ra khỏi chỗ đó. Hai chân tôi như thể bị rách toạc ra từng miếng bởi những viên đá sắc cạnh. “Chạy đi, Mende! Nhanh lên! Nhanh hết sức đi con! - cha hét lên - Bọn Ả Rập muốn bắt con thì chúng phải bước qua xác cha trước!”.

Chúng tôi chạy trở lại đầu kia của ngôi làng. Nhưng lúc này tôi đã mệt quá, rất mệt. Tôi đuối dần đi từng phút. Phổi tôi đau thắt. Bỗng dưng một bầy gia súc chạy tránh lửa lao về phía chúng tôi, và tôi ngã lần thứ hai. Khi co quắp trên mặt đất, tôi cảm thấy móng guốc của chúng nện lên người. Từ một khoảng xa, tôi nghe tiếng cha tôi đang thảng thốt gọi: “Mende agor! Mende ơi con ở đâu?!”.

Tôi cố gắng đáp, nhưng cổ họng tôi tắt nghẹn vì đau đớn và đất bụi. Tiếng kêu của tôi phát ra khò khè yếu ớt: “Cha ơi! Cha ơi!”. Nhưng cha tôi không nghe được. Một kẻ nào đó tóm lấy tôi từ phía sau. Y đè tôi xuống, bộ râu lởm chởm chọc vào gáy. Tôi nghe được mùi hôi hám từ hơi thở của y.

Tôi biết cha đang ở đâu đó quanh đây, tuyệt vọng tìm kiếm tôi. Tôi cố gọi ông. Nhưng gã đàn ông đã áp bàn tay bẩn thỉu của y bịt miệng tôi. “Câm họng lại - y rít lên bằng tiếng Ả Rập - Ngậm họng lại và nằm im, mày la nữa là bọn kia sẽ phát hiện ra, giết mày cho coi”.

Y lôi tôi đứng dậy và dẫn qua ngôi làng. Dưới ánh lửa những mái nhà đang cháy, tôi thấy y có một con dao găm lưỡi cong và một khẩu súng lục giắt ở thắt lưng. Khi bị dẫn đi, tôi vẫn nghe tiếng cha gọi: “Mende! Mende! Mende!”. Cha tôi là người dũng cảm nhất thế gian. Chỉ cần nhìn thấy tôi, ông sẽ chiến đấu với mọi tên mujahedin. Tôi muốn hét lên: “Cha ơi! Con ở đây! Con nghe tiếng cha”, nhưng bàn tay của kẻ tấn công chẹn ngang miệng.

Khi bị lôi đi, tôi trông thấy ngôi làng đang cháy, nghe nhiều tiếng la hét xung quanh. Tôi thấy những phụ nữ Nuba nằm trên mặt đất, những tên mujahedin đè lên người họ, vầy vò thân thể họ. Tôi ngửi thấy mùi cháy khét, mùi hôi tanh của máu và của nỗi kinh hoàng.

Tôi cầu nguyện: “Ôi thánh Allah, xin hãy cứu con, xin người hãy cứu chúng con”. Đến bìa rừng, dưới các tàn cây có khoảng ba mươi đứa trẻ túm tụm vào nhau. Càng lúc càng có nhiều tên mujahedin đến, mang theo các bé trai bé gái người Nuba. Quần áo và dao kiếm của chúng nhuộm đầy máu. Chúng hát to: “Allahu Akhabar! Thượng đế vĩ đại!”.

Quãng đời thơ ấu hạnh phúc của tôi chấm dứt như thế.
MENDE NAZER - DAMIEN LEWIS (Thiếu Khanh[I] dịch[/I])
___________________
[I]Một chuyến đi kinh hoàng băng qua rừng sâu rướm những giọt máu con gái. Những lạc lõng giữa thành phố Khartoum rộng lớn, đông đúc. Căn phòng chật hẹp cho những đứa con gái nhỏ và những công việc bất tận. Mende được học một từ mới: chủ nhân.[/I]
Kỳ tới: Bắt đầu đời nô lệ
hoanganh_01098x Đăng lúc 19-9-2009 13:54:16
Bắt đầu đời nô lệ


TT - Càng lúc càng có thêm nhiều trẻ con được mang đến nhập vào với chúng tôi. Khi bình minh vừa ló dạng làm sáng bầu trời bên trên cây cối, một hàng dài những tên đàn ông xông ra khỏi cảnh tàn phá ảm đạm từ phía ngôi làng.

Quầy bán rau quả tại một chợ bình dân ở Khartoum - Ảnh tư liệu


[/COLOR]
Tên bắt tôi lúc nãy đã trở lại túm lấy tôi và lôi tôi lên con ngựa của y. “Ông đưa tôi đi đâu đây? Ông nói ông đưa tôi về với gia đình tôi mà!”. “Để đi ra khỏi chỗ này đã - y cười nhăn nhở một cách nham hiểm - tao sẽ nói cho mày biết chúng ta đang đi đâu”.

Đường đến Khartoum

Con ngựa bắt đầu phi nước đại xuyên qua khu rừng dày đặc, xa các khu định cư của người Nuba. Chạy chưa được bao lâu, y bắt đầu tìm cách sờ soạng khắp người tôi. Tôi cảm thấy y bấu vào hai vú tôi - thật ra tôi mới 12 tuổi, chưa có vú ve gì. Nhưng lúc này tôi đang phải bám chặt một cách tuyệt vọng vào yên ngựa bằng cả hai tay, tôi không thể nào tự bảo vệ mình được. Cho nên tôi bật khóc.
Sau khoảng hai giờ chịu đựng, tôi nói với y tôi muốn dừng lại để đi tè. Y gò ngựa lại và đỡ tôi xuống đất. Tôi đi ra sau một gốc cây, nhưng trước khi kịp làm gì, tôi nhận ra y rón rén lẻn bước đến. Tôi điếng người đến nỗi không quay lại được để xem y đang làm gì. Thế là y nhảy chồm vào tôi. Tôi hét lên khi ngã nghiêng xuống đất và y vật tôi nằm ngửa ra. Khi cảm thấy y đang thọc cái gì đó vào giữa hai chân tôi, tôi cứ tưởng đó là con dao hay khẩu súng của y và y sắp giết tôi...


Tôi nằm đó khóc sụt sùi trong đau đớn, cảm thấy cuộc sống của mình đã đến hồi kết thúc. Khi y kéo tôi đứng lên, tôi đau quá không thể bước đi được. Nhưng y vất tôi lên ngựa và lại tiếp tục chạy qua khu rừng. Cuối cùng chúng tôi đến một khoảng trống trong rừng nơi những tên khác đang đợi. Nhiều cô gái khác đang khóc. Thật ra một số trong đó có vẻ chịu đau đớn nhiều hơn tôi. Với giọng thì thầm sợ hãi, một cô bé kể gã mang nó đi trên ngựa đã tìm cách hôn nó và sờ soạng nó nữa. Nó mới có 8 tuổi.

Sau đó, chúng chia chúng tôi thành hai nhóm, mỗi nhóm năm cô gái. Khi tất cả những tên Mujahedin tụ họp lại đủ, chúng tiếp tục phi ngựa đi và chúng tôi tới một thành phố lớn: Khartoum. Chẳng đứa nào trong chúng tôi biết Khartoum ở đâu, và ngay cả “thành phố” là gì cũng chẳng đứa nào biết.

Xe cứ chạy hoài chạy hoài không ngừng nghỉ. Khi xe chạy vào thành phố, chúng tôi đứng cả dậy trong thùng sau chiếc xe tải trong khi gã lái xe len lách giữa dòng xe cộ. Tất cả những chiếc xe bóng loáng này kẹt cứng nối đuôi nhau. Có rất nhiều người trông lạ lùng, mặc những thứ y phục mà trước đó chúng tôi chưa từng trông thấy. Họ thấy chúng tôi nhìn họ chằm chằm và chỉ trỏ. Nhưng họ chẳng quan tâm gì đến chúng tôi - năm đứa con gái ăn mặc xuềnh xoàng trong thùng sau của chiếc xe tải.


Cuối cùng chúng tôi dừng lại bên ngoài một tòa nhà to lớn uy nghi. Tên Ả Rập bước tới cửa, nhấn tay vào một cái gì đó và chúng tôi nghe có tiếng chuông reo. Rồi tên Ả Rập quay sang chúng tôi: “Bọn bay, theo tao vào nhà”.

Những kẻ buôn nô lệ

Đối với chúng tôi, ngôi nhà này giống như một tòa lâu đài thần tiên. Gã Ả Rập dẫn chúng tôi theo các bậc cầu thang xuống một tầng hầm. “Joahir!  - Gã gọi to lên tầng trên - Xuống đây giúp anh một tay đi”. “Abdul Azzim hả? Anh đó hả?” - một giọng phụ nữ gọi trở xuống. Vài giây sau một phụ nữ Ả Rập to béo hối hả chạy vào phòng. Rồi mụ quay sang chúng tôi. “Thật tuyệt! Có vẻ là một phi vụ tuyệt vời đấy. Mình tìm đâu ra các cô gái này vậy? Chúng có đắt lắm không? - Mụ tỏ ra hào hứng cười nhăn nhở - Lần này chúng là những đứa nô lệ xinh đẹp đó nhỉ?”.


Rồi mụ gọi lên lầu, một phụ nữ lớn tuổi hơn đi xuống tham gia với chúng. Asha có lẽ là tên của người phụ nữ lớn tuổi hơn, trông có vẻ giống người Nuba. Abdul Azzim và Joahir cùng biến lên lầu. Bà Asha ở lại giúp chúng tôi trải nệm. Khi sắp chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy bà Asha lặng lẽ vào phòng.


“Con chưa ngủ sao - bà dịu dàng thì thầm - Nếu con giữ thật khẽ, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau một lúc”. “Được ạ, thưa dì. Cháu sẽ giữ thật khẽ - tôi thì thầm lại - Tên cháu là Mende”. “Con người ở đâu?”. “Cháu ở vùng núi Nuba”. “Dì cũng ở vùng núi Nuba”. Bà Asha ôm chặt tôi trong vài phút.
Kể từ cuộc tấn công, đây là lần đầu tiên tôi mới được một người lớn cư xử thật sự tử tế và tôi cảm thấy rất ấm lòng. “Dì đã ở đây bao lâu rồi?” - tôi ngước nhìn bà hỏi. “Hơn 20 năm rồi”. “Hơn 20 năm! Thế cha mẹ của dì ở đâu?”. “Thôi đừng nói chuyện đó - bà nói khe khẽ - Sao con không kể cho dì nghe chuyện của con?”.


Tôi cố gắng kể cho bà Asha nghe những gì đã xảy ra. Nhưng vừa nghĩ về những chuyện đó tôi đã bật khóc. Bà Asha ôm tôi thật chặt và bảo tôi cứ khóc. “Dì biết. Dì biết - dì thì thầm khi tôi lặng lẽ thổn thức khóc - Con không biết giờ cha mẹ con còn sống hay đã chết”. “Làm sao dì biết?” - tôi hỏi dì qua làn nước mắt.


“Chuyện của con cũng giống như chuyện dì vậy - dì nói - Khi được 10 tuổi, dì bị người ta bắt đưa đến đây và dì đã ở đây từ đó đến nay. Dì không biết nói sao nữa. Tất cả những gì dì nói được là hãy kiên nhẫn và họ bảo con làm gì thì con hãy làm. Nếu con không làm họ sẽ đánh con”. “Ai sẽ đánh cháu?”. “Con nên biết rằng con sẽ không ở đây lâu. Con sẽ nhanh chóng được đưa đến một nhà khác”. “Nhà khác nào?”. “Gã Abdul Azzim này mang nhiều bé gái như con về đây. Mỗi tuần gã mang về nhiều thêm. Rồi những tên Ả Rập khác tới đây đem các bé gái ấy về nhà chúng”.


Lần đầu tiên từ sau khi bị bắt, tôi bắt đầu nhận thức điều gì đang chờ đợi mình trong tương lai.

Bị bán


Ngày hôm sau họ đưa cho chúng tôi những súc thịt lớn để thái ra thành những miếng dài treo lên một sợi dây giăng ngang qua sân để phơi khô. Vào ngày thứ ba, Joahir mang ra một bao tải đậu để chúng tôi lột vỏ. Sau khi lột vỏ xong, chúng tôi phải dùng cối và chày giã đậu cho nhuyễn để làm thành những bình mứt bỏ vào tủ lạnh cho đến lễ Ramadan.


Đến cuối ngày thứ ba hai bàn tay tôi đỏ ửng, phồng rộp và đau nhức. Tất cả chúng tôi đều mệt nhoài. Chiều tối hôm đó mụ Joahir ra lệnh cho tất cả chúng tôi đi tắm một lần nữa. “Nhưng chúng tôi đã tắm hồi sáng rồi” - tôi nói mà không kịp nghĩ. “Tao bảo chúng bay đi tắm bây giờ!” - mụ Joahir quát tôi, mắt mụ long lên sòng sọc.

Mụ Joahir dẫn một nhóm phụ nữ và chồng của họ vào tầng hầm. Bọn người mới đến rảo bước ngang qua và dừng lại nhìn chằm chặp vào chúng tôi.

“Thật là một ý tưởng tuyệt vời, Joahir - một người trong bọn họ nói với giọng eo éo - Chị có thể bắt chúng làm bất cứ việc gì. Có lẽ tôi cũng cần vài đứa nô lệ như của chị để thay mình làm những công việc bẩn thỉu”. “Ồ, lần này Abdul Azzim mang về những cô gái rất xinh - một người trong bọn họ nói với Joahir - Chúng đẹp hơn những đứa lần trước và trông cũng sạch sẽ nữa. Tôi đang định lấy một đứa trong bọn chúng đây. Chị nghĩ sao, Joahir?”. “Vậy chị ưng lấy đứa nào?”.


Khi họ bước lên cầu thang ra khỏi tầng hầm, tôi nghe mụ Joahir quát to với dì Asha: “Asha, mau pha cà phê cho khách”. Khi dì Asha trở xuống đi ngủ, tôi còn đang hoàn tất việc bện tóc cho Ashcuana. Dì im lặng một lúc nhìn chúng tôi. “Mende à, con nghe dì nói đây. Dì vừa nghe họ nói có lẽ ngày mai con sẽ rời nơi đây”.


“Rời nơi đây để đi đâu?”, tôi sửng sốt buông rơi mấy lọn tóc cuối cùng của Ashcuana. “Khi dì mang cà phê đến phòng khách cho họ, dì nghe lỏm họ nói chuyện”. “Cháu không đi!”, tôi kêu lên, bật khóc. “Dì rất buồn - dì Asha ôm tôi - Dì rất buồn. Nhưng con phải biết, Mende à, con không thể làm được gì trong chuyện này cả”.


MENDE NAZER - DAMIEN LEWIS  
(Thiếu Khanh [I]dịch[/I])
________________
[I]Mende trở thành vật sở hữu của một chủ nhân mới. Cái chết đe dọa. Mende chỉ còn yên bình trong giấc ngủ với giấc mơ trở về vùng núi Nuba.[/I]
[U]Kỳ tới:[/U] Không đường trốn thoát
nuthantinhyeu Đăng lúc 19-9-2009 14:02:10
ai mà bắt mình làm osin là chít chít chứ ở đó làm nô với lệ.bắt ngừ ta làm nô lệ àm ở đó ngồi ko hưởng lợi chỉ có mấy người không có tình thương va làm biến hà
waklman Đăng lúc 19-9-2009 14:14:24
cũng đáng thuơng đấy chứ hả
hoanganh_01098x Đăng lúc 19-9-2009 14:15:08
Đời nô lệ thế kỷ 21 - Kỳ 3: Không đường trốn thoát


TT - Xe chạy qua Khartoum, dừng lại trước những cánh cổng sắt của một bức tường gạch. Chủ nhân Rahab của tôi ra khỏi xe, quay sang: “Nào. Đi theo tao”. Tôi theo bà đi dọc một lối hẹp cạnh ngôi nhà, tới một buồng nhỏ bằng gạch. Nền nhà bẩn thỉu, trong góc buồng có một thùng gỗ và chiếc bàn gãy. Dựa lưng vào một bức tường là một tấm nệm mỏng.





Thủ đô Khartoum - thành phố lớn nhất Sudan


Yebit


“Vào trong đi, yebit” - bà ta bảo. “Yebit” là một từ nhục mạ tiếng Ả Rập, có nghĩa là kẻ tôi đòi. Tôi bị sốc, lần đầu tiên có người dùng từ này để gọi tôi. “Đó là chỗ ngủ của mày, yebit” - bà Rahab nói. Tôi ngồi xuống co chân chống cằm, khoanh tay ôm đầu gối và cố gắng ôm riết mình thật mạnh, dúi mặt vào áo rấm rứt khóc.


Tảng sáng, tiếng mở khóa của bà Rahab. “Dậy đi, yebit. Vào buồng tắm và tắm rửa cho sạch sẽ đi. Tao không muốn mày làm hôi hám cả ngôi nhà. Bây giờ nghe tao nói đây - bà ta bảo - Từ nay mày sống ở đây và làm việc cho tao. Mày sẽ ở đây suốt đời. Tao có hai đứa con gái nhỏ mà mày phải trông nom. Mày phải lau nhà và giữ nhà cho rất, rất sạch sẽ và ngăn nắp. Mày phải quét sân và hàng hiên phía trước nhà. Phải giặt quần áo cho cả nhà và ủi chúng...”. Tôi nhớ lời dì Asha nói với tôi. Tôi gật đầu và nói: “Dạ, thưa bà chủ”...


Ngôi nhà đầy bụi bặm và bừa bãi. Tôi bắt đầu từ phòng khách nhưng đã cảm thấy đuối sức do đêm qua mất ngủ và lạnh. Tất cả những gì tôi được ăn để làm việc là một tách trà và vài quả hạnh.


Các con của bà Rahab về nhà. Đứa lớn nhất bắt gặp tôi trong phòng của quý bà. “Mende - nó gọi tôi - tới đây chơi với tụi em. Nhanh đi nào”. Nó đang bưng một thùng đựng đầy đồ chơi. Hai cô bé ngồi xuống lôi đồ chơi ra. Thế là tôi bỏ đồ lau nhà đấy, ngồi xuống bên cạnh chúng. Tôi bồng bé gái nhỏ hơn lên và ôm nó vào lòng.

Nhưng ngay lúc đó bà Rahab chạy nhào vào phòng. “Yebit - bà quát tôi - Đặt nó xuống ngay!”. Bà ta cúi xuống trước hai bé gái: “Usra. Hanin. Các con không được cho nó đụng vào người, nó bị nhiều thứ bệnh và bẩn thỉu, biết không?”. Rồi bà ta quay sang tôi. “Yebit, mày còn việc phải làm - bà ta quát - Mày không có thì giờ để chơi, biết chưa?”. Khi bà Rahab dẫn hai đứa con nhỏ đi, thêm một chút tâm hồn tôi chết.

Tôi nhanh chóng hoàn tất việc lau chùi phòng khách, phòng của quý bà và phòng ăn. Cả gia đình đã ăn cơm trưa xong, bà Rahab nói với tôi: “Có đồ ăn để cho mày ở trên bếp, yebit. Khi xong công việc mày hãy rửa dọn chén bát”. Trên chiếc bàn nhỏ của tôi trong góc nhà bếp, tôi thấy bà ta đã đổ thức ăn thừa trong bữa ăn của họ vào đĩa của tôi. Trong làng tôi, những gì không ăn được thường bỏ vào một cái bát trong góc phòng để cho chó, chính là cách người ta đang đối xử với tôi.


Sau khi ăn xong tôi bắt đầu rửa dọn. Khi xong công việc, cả nhà lặng ngắt vì mọi người đang ngủ. Còn tôi, tôi còn phải lau chùi các phòng tắm. Tối, tôi vào bếp ăn những thức ăn thừa của bữa cơm họ để lại, rửa dọn, lau chén bát khô ráo và xếp vào chỗ của chúng. Đã nửa đêm và tôi quá mỏi mệt tưởng như đã chết. Tôi chỉ còn đủ sức làm cái việc cuối cùng là tắm.


Khi tôi hoàn tất công việc, Mustafa, chồng bà Rahab, đi vào uống một ly nước. Khi ông ta bước trở vào phòng ngủ, tôi nghe ông ta nói với bà Rahab: “Này mình, ngôi nhà thật là tuyệt vời nhỉ? Nhà bếp trông cứ như mới”. “Phải. Mấy ngày nữa nó sẽ học cách nấu ăn nữa”. “Nó tên gì vậy?” - Mustafa hỏi. “Tên nó? - bà Rahab nói với giọng ngái ngủ - Cứ gọi nó là yebit”.


Cái chết đe dọa


Một hôm bà Rahab ra lệnh tôi xối nước rửa khoảng sân nhỏ trước nhà. Tôi ra sân trước mở vòi nước. Nước phun tóe ra trong ánh nắng chiều. Trước khi kịp biết mình làm gì, tôi đã nhào vào dưới làn nước và vừa nhảy vừa hát: “Are kukure, are kondu dukre” - mưa đang đến, mưa nhiều quá! Trong vài phút ngắn ngủi tôi đã thoắt vượt một ngàn dặm xa khỏi ngôi nhà khủng khiếp.


Tôi đang cùng bè bạn hát bài hát mưa và sung sướng vì năm nay sẽ được mùa... Thình lình nước tắt. Tôi ngừng nhảy múa, nụ cười đông cứng trên mặt. Một khoảnh khắc im lặng chết chóc. “Sao không tiếp tục múa hát đi? - bà ta quát - Trông mày vui sướng quá nhỉ? Đưa ống nước cho tao”.
Bà ta nắm lấy tay tôi, giật cái ống nước quất ngang lưng và vai tôi. Bà quất, quất và quất. Tôi la khóc, van xin bà ta dừng tay. “Câm họng lại! - Mụ hét lên - Câm họng!”. Tôi nghe tiếng chiếc ống cao su vút trong không khí. “Nếu mày còn như vậy, tao sẽ đánh mày như đánh một con lừa. Mày nghe chưa? Mày không hơn một con lừa”.


Tuần nào tôi cũng bị bà Rahab đánh như vậy. Bà tát vào mặt tôi, dùng bất cứ thứ gì vớ được để đánh tôi, dùng guốc đánh quanh đầu, vớ lấy cán chổi, quất bằng dây thắt lưng.


Vào mùa mưa, hàng đàn muỗi xâm nhập vào nhà. Mỗi đêm tôi được lệnh phun thuốc trừ muỗi trong các phòng ngủ của họ, trừ buồng của tôi. Một đêm nọ tôi thức dậy vào khoảng một hai giờ sáng và bắt đầu nôn mửa. Chẳng mấy chốc tôi phát run không sao kiềm chế được và cảm thấy lạnh cóng. Tôi chập chờn lúc tỉnh lúc mê và thấy nhiều cơn ác mộng.


Sáng, mụ Rahab đến. “Yebit, có chuyện gì vậy?” - mụ hỏi. “Tôi đau - tôi đáp lí nhí - Tôi bị sốt và mửa”. “Ồ... Mày chỉ bị sốt rét thôi”. Tôi chồng tấm khăn giường, mền và cả tấm nệm lên người mình vì lạnh quá. Khoảng nửa giờ sau tôi nóng như thiêu. Cơn sốt diễn ra ác liệt như thế và tôi nằm bẹp trong buồng suốt ba ngày. Mỗi ngày mụ Rahab đều vào xem tôi đã làm việc trở lại được chưa.
Tôi biết sốt sét có thể làm cho người ta chết. Sau đó, tôi còn bị cơn sốt rét thứ hai, nặng hơn. Tôi cũng bắt đầu bị chứng nhức đầu như búa bổ, hậu quả của những lần mụ đánh vào đầu tôi...


Lối nào?

Mỗi ngày tôi đều suy nghĩ về việc chạy trốn. Một hôm, tôi nhìn thấy một chiếc ghế gãy nằm chỏng chơ, tôi nghĩ nếu đứng lên ghế tôi có thể với tới đỉnh bức tường rào quanh nhà. Tôi rất giỏi leo trèo. Rồi tôi có thể đu người lên, nhảy qua bên kia tường và lẻn ra ngoài đường. Nhưng sau đó tôi sẽ làm gì? Tôi sẽ lạc lõng, bơ vơ giữa thành phố Khartoum mà xung quanh chỉ toàn là người Ả Rập. Ai sẽ giúp tôi?


Mỗi tuần đều có một người đàn ông đến cắt cỏ và chăm sóc các cây ăn quả trong khu vườn bao quanh nhà. Bà Rahab gọi ông ấy là janiney - người làm vườn. Ông là người Ả Rập nhưng có vẻ nghèo và nhân hậu.


Hai tháng sau, tôi thu hết can đảm nói chuyện với ông. “Bác có con gái không hở bác?” - tôi hỏi. “Có, con gái ạ. Con gái bác cũng vào khoảng tuổi con vậy - ông nói - Hà, con có muốn bác đưa nó đến đây để chơi với con không? Hoặc tốt hơn sao con không đến nhà bác chơi vào ngày nghỉ sắp tới của con?”. “Nhưng con không được ra khỏi nhà, bác ạ”. “Tại sao con không ra khỏi nhà được, con gái?”. Trước khi kịp trả lời, tôi nghe tiếng quát từ trong nhà vọng ra: “Yebit! Mày ở đâu? Vào đây ngay!”.


Tôi cúi đầu theo bà chủ vào bếp. Bà ta tấn công phủ đầu với sắc mặt tím lại vì giận: “Mày nói chuyện với ai, chuyện gì?”. Mụ ta nắm lấy chiếc giày - chiếc xăngđan đế gỗ, đập vào quanh đầu tôi, ngó tôi một lúc rất lâu: “Mày đang tính chuyện bỏ trốn? Được lắm. Nếu mày trốn thoát khỏi đây, tao sẽ báo cho Abdul Azzim đưa bọn tấn công đi tìm giết tất cả gia đình mày”. Rồi mụ gọi ông làm vườn vào nhà: “Tôi không cần ông nữa. Tôi thiếu ông bao nhiêu tiền?”.
Nhìn ông khuất dạng trên lối đi, tôi bật khóc.

MENDE NAZER - DAMIEN LEWIS
(Thiếu Khanh dịch)
____________________________
[I]Cơn ác mộng vẫn tiếp tục. Mende bắt đầu tin vào số phận đã được xếp đặt cho cô: một kẻ nô lệ. Nhưng chính trong đêm đen đó mọi sự đã bắt đầu thay đổi.[/I]
[I]Kỳ tới: Có ai không?[/I]
hoanganh_01098x Đăng lúc 19-9-2009 14:20:57
Đời nô lệ thế kỷ 21 - Kỳ 4: Có ai không?




[I]Cuốn sách Nô lệ - chuyện có thật của đời tôi (Slave - my true story) vừa ra mắt đã trở thành sự kiện xuất bản tại Anh và Đức[/I]


TT - Tôi đã trải qua ba năm trời hoàn toàn dưới sự kiểm soát của mụ Rahab. Mụ đánh đập tôi, lăng nhục tôi và giết chết mọi ý niệm của tôi về giá trị của mình. Tôi tin mình là nô lệ, và mụ là chủ nhân. Tôi tin mụ là người điều khiển tuyệt đối, nắm quyền sinh sát đối với tôi.
[/COLOR]


Một đêm nọ, mụ Rahab đi ngủ mà quên khóa cửa buồng tôi. Đó là lần đầu tiên. Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, mọi người trong nhà còn đang ngủ say, tôi ra sau nhà. Khi mụ Rahab đến mở khóa, phát hiện cửa buồng mở, mụ sợ hãi nghĩ chắc tôi đã cao chạy xa bay. Rồi mụ nhận ra tôi tự dậy và đã bắt tay làm việc. Chuyện này làm cho mụ tin rằng tôi đã từ bỏ hi vọng đào thoát.


Từ đó, mụ cho tôi theo ra ngoài thường hơn. Khi ra ngoài mụ thường gọi tôi là Mende, dù cái tên mụ gọi ở nhà vẫn là yebit. Và về phần tôi, tôi đã quên gia đình mình, ký ức bắt đầu phai nhạt. Với những gì tôi biết, tất cả họ đã chết trong trận tấn công.


Tôi tự nhủ rằng giờ đây tương lai của tôi, như nó đã là như thế, nằm ở ngay đây, thành phố Khartoum. Không có ai cho tôi nương dựa, không có ai cho tôi kể chuyện quá khứ, không có ai giúp tôi nhớ lại những khuôn mặt và những câu chuyện, tiếng cười và tình yêu thương.

Một cách khác

Mụ Rahab thường đi thăm mẹ ở một thành phố xa tên là Kassala, để tôi ở nhà chăm sóc lũ con của mụ, nhưng một ngày nọ mụ quyết định mang con theo và cả tôi nữa. Mặc dù đi theo họ với tư cách đứa nô lệ nhưng tôi cũng mừng rỡ, đó là dịp đầu tiên tôi rời khỏi Khartoum.


Cha mẹ của mụ Rahab có một ngôi nhà to, có đến ba người hầu. Một cô quét dọn, một cô giặt giũ và một cô nấu ăn. Cả ba đều đến từ Eritrea, một quốc gia láng giềng của Sudan. Nhưng mẹ của Rahab coi việc tôi đến đó là cơ hội để mụ cho các cô kia được nghỉ, thế nên tôi phải làm tất cả mọi việc. Một tuần sau, ba cô gái kia trở lại. Công việc của họ khá nhẹ nhàng so với những gì tôi phải làm hằng ngày và họ được trả lương. Họ được nghỉ việc để về thăm gia đình và bè bạn. Họ không bao giờ bị đánh đập hay bị sỉ nhục. Họ mặc quần áo mới, còn quần áo của tôi là mớ giẻ rách cũ.


Một buổi sáng sớm tôi đang ở ngoài sân nói cười chuyện trò với các cô gái giúp việc, chúng tôi nói cười ầm ĩ quá nên tôi không nghe tiếng mụ Rahab gọi. “Sao mày không trả lời, yebit? Bọn nhỏ đâu! - mụ đứng ở cửa giận dữ quát tôi - Tại sao mày không trông chừng nó như tao đã bảo?”. Không đợi tôi trả lời, mụ rút guốc ra đánh lên đầu tôi. Trong một tích tắc không khí lặng ngắt khi tôi nằm co dưới đất. Rồi một trong ba cô gái nhảy tới ngăn mụ lại. “Bà làm gì vậy? - Jaimaea hỏi với đôi mắt quắc lên giận dữ - Tại sao bà đánh cô ta? Lũ con bà đang ở trong phòng trước. Tại sao bà đánh cô ta?”. “Không phải chuyện của mày - mụ Rahab quát lại - Đừng có mà xen vào”.


“Ồ, không phải chuyện của tôi sao? Tôi coi đây là chuyện của tôi - Jaimaea đáp lại một cách thách thức - Nếu cô ấy là người giúp việc của bà thì cô ấy làm việc cho bà. Điều đó không hề cho bà cái quyền được đánh cô ấy”. Mụ Rahab nhìn quanh. Tất cả các cô người làm đều đứng lên. Mụ nhận thấy mình cô thế. “Đi, yebit - mụ quát tôi khi quay đi - Đi theo tao!”.

Mụ Rahab lôi tôi tới trước nhà. “Nghe cho rõ đây” - mụ rít vào tai tôi - Nếu mấy đứa con gái đó hỏi thì mày nói mày làm việc cho tao, và tao trả lương cho mày nhiều hơn chúng rất nhiều. Nếu mày nói điều gì khác tao sẽ giết mày”.


Tối đó tôi ăn cơm cùng với các chị người làm như thường lệ. “Em có sao không, Mende?” - Jaimaea liền hỏi tôi - Tại sao em để cho chủ đánh như vậy?”. “Em làm việc cho bà ta - tôi lí nhí, nhớ lời đe dọa của mụ Rahab - Mụ trả cho em rất nhiều tiền, nhiều hơn lương của các chị”. “Ồ, thế ra đó là lý do hay ho để cho mụ ta đánh em sao?” - Jaimaea nói một cách khinh bỉ. “Mende, mụ ta gọi em là yebit. Em biết yebit là một từ rất sỉ nhục, phải không Mende? Mụ không biết tên em sao?”.


“Bà ta có biết tên em - tôi thì thầm - nhưng bà ta luôn gọi em là yebit”. Ngay lúc đó mụ Rahab đến. Tôi khiếp đảm nhìn xuống sàn nhà khóc rấm rứt. “Tôi bảo cô không được chỏ mũi vào đây! - Mụ Rahab quát Jaimaea. “Rồi sao nào. Bà là một mụ đàn bà độc ác - Jaimaea quật lại - Bà đối xử với Mende quá tàn nhẫn chỉ vì cô ấy còn nhỏ. Tôi sẽ không thèm ở trong nhà bà một giờ nào nữa”.


Mụ Rahab bỏ đi, vài phút sau trở lại với một xấp tiền. Mụ trả cho Jaimaea một món tiền rất lớn và bảo chị ấy đi ngay. Jaimaea không kịp chào tạm biệt bất cứ ai trong chúng tôi. Hai hôm sau chúng tôi rời nơi đó và tôi không bao giờ còn gặp lại Jaimaea.

Sức mạnh mới

Vài tuần lễ sau mụ Rahab chuẩn bị đi dự một đám cưới. Có tiếng chuông, tôi ra mở cổng. Đó là một trong các bà bạn của mụ Rahab sắp cùng đi đám cưới với mụ. Tôi liếc nhìn qua vai bà ta và giật thót: tôi tức khắc nhận ra ngồi phía sau xe là một cô gái Nuba. Đó là Kumal - bạn tôi từ làng bên cạnh cùng bị bắt trong trận tập kích. Cùng lúc đó cô ấy nhận ra tôi. Bốn mắt nhìn nhau trong vài giây.


“Yebit! - Bà bạn của mụ Rahab lay vai tôi khiến tôi bừng tỉnh - Mày mơ ngủ hay làm sao vậy? Tao hỏi mày Rahab ở đâu?”. Mụ Rahab hả? Tôi chạy vào nhà. Mụ ấy chưa chuẩn bị xong nên bảo tôi đưa bà bạn vào đợi trong phòng khách. Tôi giả vờ đóng cánh cửa sau lưng bà lại, lẻn ra ngoài và chạy băng qua lối ngõ trải sỏi tới chiếc xe. “Kumal phải không - tôi hỏi - Kumal đó phải không? Đúng là em đó hả?”. “Mende! - cô ấy la lên - Mende! Không thể tin là chị được”. Rồi cô ấy nhảy xuống xe và chúng tôi ôm chầm lấy nhau thổn thức.

“Ô Allah! Gặp chị em mừng quá - cô ấy khóc - Nghe này. Chị có được tin tức gì về gia đình chị không?”. “Không. Sao vậy! Em biết chuyện gì hả? Ôi, nói cho chị biết với. Nói đi!”. “Vậy thì em có tin tốt lành. Chị Mende hãy bình tĩnh. Một bữa mụ Hallah sai em ra cửa hàng. Khi đến đó em đã gặp Shadal, người cùng làng với chị. Anh ấy cho em biết tất cả họ còn sống, Mende à. Họ sống sót qua trận tấn công đó. Anh ta nói mẹ chị, cha chị và mọi người khác đều khỏe mạnh”.

Ôi lạy Thượng đế! Gia đình tôi còn sống! Ôi lạy Thượng đế! Ôi tạ ơn Allah! Tạ ơn ngài, tạ ơn ngài, tạ ơn ngài. Tôi cảm thấy như mình muốn khuỵu xuống. Biết gia đình mình còn sống, điều đó cho tôi một sức mạnh mới. Đối với tôi chuyện đó quan trọng hơn bất cứ điều gì - hơn cả việc tôi được trả tự do. Không có gia đình để về thì được tự do phỏng có ích gì? Tôi sẽ đi đâu? Ai sẽ yêu thương lo lắng cho tôi? Và giờ đây tôi biết rằng ở nơi nào đó tại thành phố Khartoum này, những người trong bộ lạc đang tìm chúng tôi. Anh Shadal có thể mang thông tin về cho gia đình tôi không? Anh có thể đưa họ đến Khartoum giúp tôi trốn thoát không?...

Ngã rẽ

Sau khi tôi ở với mụ Rahab được khoảng sáu năm, một hôm mụ gọi tôi vào phòng khách. “Yebit, pha cho tao tách trà - mụ ra lệnh - tao muốn nói chuyện với mày. Yebit nè, bây giờ thì mày đã biết rõ những việc mày làm trong nhà này, phải không?”.

“Phải, thưa chủ nhân. Tôi lau dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo, nấu ăn - tôi trả lời mụ khe khẽ - Tôi pha trà, ủi quần áo, trông trẻ. Tôi quét dọn hàng hiên và sân”. “Tốt. Thế nên giờ đây tao gửi mày sang nhà em gái tao. Hanan cũng vừa sinh đôi. Cô ấy rất mệt mỏi và cần người giúp”. Thế là tôi được mang cho như một món quà hữu dụng. Tôi không biết làm gì hơn là hỏi “Nhưng tôi sẽ đi đâu?”. “London”.

MENDE NAZER - DAMIEN LEWIS
(THIẾU KHANH [I]dịch[/I])
______________
[I]Mende vẫn tiếp tục những núi việc nhà bất tận. Nhưng rồi thành phố London đã cho cô một cơ hội: ở đây có những người Sudan, và hơn nữa, cả những người Nuba. Một tia sáng mong manh đã xuất hiện. [/I]
[I]Kỳ tới: Tia sáng từ người Nuba[/I]
steven.phan7 Đăng lúc 20-9-2009 12:43:45

Hãy cùng chia sẽ ..(*-*)...

Lần đầu tiên đến với diễn đàn... steven xin gởi đến các thành viên lời chúc sức khoẻ... một ngày tốt lành ban nhé!...(*-*)...
Qua câu chuyện nói về \"mende\" đời nô lệ thế kỉ 21. Tôi thật sự ngỡ ngàng trước nhũng gì mình đã đọc... một xã hội văn minh như hiện nay vậy mà  vẫn tồn tại những điều tệ hại như vậy..thật xót xa.. các bạn có nghĩ vậy không???
Tôi có  một viêc muốn nhờ các bạn.
Tôi thường viết rất nhiều câu chuyện giữa đời thường cũng như là thần thoại.. chưa hề có tên tuổi...chi là một sinh viên nghèo. Nhưng tôi biết những câu chuyện mà tôi viết chắc chắn sẽ không thua kém những câu chuyện khác... herry porter.. hay chúa tể những chiếc nhẫn..
Bởi lẽ tôi có \"TRUYỀN THUYẾT CÁC VÌ SAO\" (legend of starts).... bây giờ, tôi muốn những gì tôi viết.. được trở thành những cuốn sách...
Có ai giúp tôi ko???... tôi cần một người hướng dẫn... làm ơn chỉ ra cho tôi một lối đi có  đầy những niềm tin và sự sáng suốt.... giúp tôi nhé!...
Mọi chi tiết xin liên hệ: 101/18 gò dầu - f. sơn kỳ - q. Tân Phú. ĐT: 0909327844-01228702664. mr.Nhật ( steven.phan 7)
steven.phan7 Đăng lúc 20-9-2009 12:51:27
Uh... chu ki minh nah...
[MARQUEE][COLOR=\"black\"]Thắp sáng niềm tin trong trai tim moi người [/COLOR][/MARQUEE]
9#
Bài viết đã bị xóa
10#
Bài viết đã bị xóa
Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký


Diễn đàn chia sẻ thông tin cộng đồng, tài liệu chuyên ngành, kỹ năng mềm dành cho sinh viên Việt Nam Trao đổi: du lịch, tour du lich, dù lệch tâm, Du lịch Đà Nẵng, du lich nuoc ngoai, can ho One Verandah, trầm quảng nam, Tài Liệu, Luận Văn, Ebook miễn phí, Thư viện giáo án, ban backlink 2018, xì gà cuba, m88, https://chungcumydinhpearl.com.vn/, phụ kiện xì gà, bi quyet lam dep, đèn led thanh, đèn led âm đất, đèn led pha, Du lịch côn đảo
TD: ,

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Diễn đàn sinh viên Ngoinhachung.Net © 2006-2016
Đang chờ Bộ Thông Tin & Truyền Thông cấp phép theo Nghị định 97/2008/NĐ-CP
Diễn đàn chia sẻ thông tin cộng đồng, tài liệu chuyên ngành, kỹ năng mềm dành cho sinh viên Việt Nam
Chúng tôi sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào đối với hoạt động của Thành viên.
Liên hệ: 0945.434.344 - (Toàn) - Email: wil8x@yahoo.com -
Check Google Page Rank - DMCA.com

GMT+7, 24-8-2019 18:30 , Processed in 0.186441 second(s), 25 queries , Gzip On.

N2C sử dụng mã nguồn Discuz!

Bản quyền mã nguồn thuộc về Comsenz Inc.
Thông tin quảng cáo trên Ngoinhachung.net

Lên trên