PDA

View Full Version : Chợ cơ bắp cuối năm -



Hoàng Anh Nguyên
01-30-2007, 03:50 PM
Bài 1: Nhập “chợ”

Đó là những phiên chợ mà sức lao động được rao bán như những món hàng. Họ từ khắp các vùng nông thôn Bắc bộ tìm về Hà Nội, ra các “chợ” đứng trông ngóng ai đó chọn thuê về làm lụng, sai khiến. Cuối năm, âu lo thêm nhiều trên khuôn mặt họ. Và phóng viên Tuổi Trẻ là một trong số đó.

Sau mấy ngày từ TP.HCM ra Hà Nội tìm hiểu tình hình, tôi quyết định hòa vào hàng trăm con người từ các khu nhà trọ đổ về khu “chợ người” nằm cạnh ngay khu chung cư cao cấp ở Định Công, quận Hoàng Mai, Hà Nội.

Tiết trời Hà Nội những ngày này lạnh đến thấu xương. Người ra đường mặc đến hai, ba lớp áo ấm. Vậy mà hàng trăm con người nơi đây vẫn phong phanh chiếc áo cộc tay sờn rách.

“Hàng độc”

Vừa co ro ngồi xuống bên vệ đường, một ông khách lớn tuổi phóng xe SH tấp ngay vào chỗ đám người ngồi, hất hàm hỏi cộc lốc: “Một thằng dọn dẹp nhà cửa. Hai tiếng, năm mươi nghìn?”. Hàng chục con người đang đứng ngồi lao nhao hẳn lên: “Để em bác ạ”. Ông chủ nhìn về hướng tôi đang ngồi phía sau cùng và nói: “Thằng này!”. “Dạ... con đi...” - tôi nói đại mà quên mất mình nói giọng Nam bộ. Mấy chục cặp mắt của các “đồng nghiệp” đổ dồn về phía tôi đầy vẻ ngạc nhiên pha lẫn phẫn nộ.

Một gã trạc chừng 40 tuổi, để ria, gương mặt hầm hầm ra vẻ đại ca sấn sổ bước tới quát: “Ở đâu ra thế này? Chú mày có biết luật lệ, trên dưới gì ở đây không?”. Nhóm thanh niên đứng cạnh phụ họa: “Dần cho nó một trận đi ông anh ạ”, “Thằng này có vẻ gian lắm. Nó ở đâu ra tranh việc với bọn này. Nhà bác đừng dại mà thuê nó nhá”. Thấy không khí có vẻ căng thẳng, ông khách phóng vọt xe đi trước bao nhiêu ánh mắt đầy nuối tiếc, thất vọng của mấy chục con người vừa mất đi cơ hội việc làm.

Dường như mọi sự phẫn nộ, bực tức đều đang đổ dồn về phía tôi. “Dạ, em ở...” - tôi lí nhí trong nỗi sợ thật sự. “Đại ca” túm lấy cổ áo tôi và hất hàm hỏi: “Mày quê ở đâu? Sao lại đến đây tranh việc với bọn tao?”. “Dạ... quê em ở miền Nam lấy vợ ngoài này, ra đây kiếm ăn mấy năm rồi. Mấy anh thương cho kiếm sống qua ngày”. Mấy chị phụ nữ lớn tuổi đứng cạnh có vẻ động lòng, can: “Thôi, bảo ban nó như thế là đủ rồi. Thằng này nói chuyện có vẻ thật thà, cùng phận nghèo như nhau cả. Cho nó kiếm sống với”. Giọng anh ta dịu xuống: “Chợ này trước đến nay chỉ toàn là dân Nam Định cả thôi, chừng nào chúng tao có việc hết mới đến chú mày, hiểu chưa”.

Đến lúc đó tôi mới nhận ra mọi người ở đây đều nói giọng Nam Định và có vẻ thân nhau như người cùng làng. Cả buổi sáng chỉ có vài ba người may mắn có được việc làm. Nguyên buổi chiều cũng chỉ có lác đác vài người đến thuê lao động.

Vậy mà khi có một ông chủ đến thuê một người bốc gạch lên xe tải, “đại ca” lại chỉ tôi: “Cho thằng này đi một chuyến mở hàng để biết mùi cơ bắp, nếu nhắm làm không nổi thì còn đi tìm công việc khác”. Gần ba tiếng đồng hồ bốc gạch không kịp nghỉ tay từ bãi đổ gạch bên Thanh Trì lên xe tải, trời rét căm căm mà mồ hôi tôi tuôn đầm đìa, phải vất cả áo, xoay trần mà khuân vác. Tôi hoa mắt cả lên, chân tay mệt rã rời. Khi trở lại khu Định Công, thành phố đã lên đèn và “chợ” cũng đã tan, chỉ còn duy nhất Sơn còn ngồi co ro. Thấy tôi, anh ta tiến đến vỗ vai: “Cứ tưởng mày chuồn mất, thế là giỏi, một mình chơi cả xe gạch, về với tao làm chén rượu. Cứ tưởng anh hai Sài Gòn toàn những thằng giàu”.

Căn phòng trọ nằm sâu trong xóm ở khu Định Công chỉ rộng khoảng 10m2 làm chỗ nghỉ qua đêm cho sáu con người, được thuê với giá 300.000 đồng/tháng. Vị chi hằng tháng mỗi người góp vào 50.000 đồng. Mấy anh em đã quây quần trong căn phòng trọ chờ “đại ca”. Sơn rất hoan hỉ khi nghe tin hôm nay thằng Hòa “trúng mánh” kiếm được cả thảy 80.000 đồng, đãi anh em một bữa tiệc đầu cá chiên. Anh chỉ vào tôi tuyên bố: “Cho thằng này vào hội. Trước nay dân Bắc thường tìm vào Nam lập nghiệp, nhưng bây giờ mới thấy có thằng từ miền Nam tha phương ra Bắc, hàng độc của chợ Nam Định đấy!”.


“Luật” hè phố

Từ sau hội nghị APEC, công an các phường mở đợt truy quét, giữ gìn mỹ quan đường phố, các “chợ cơ bắp” ở khu trung tâm Hà Nội không còn nhộn nhịp như trước mà hoạt động “bán bí mật”. Mỗi “chợ” chỉ có chừng trên, dưới 20 lao động đứng ngồi chờ việc. Nhưng chủ có nhu cầu số lượng đông thì sẽ có “phi mã” về khu nhà trọ kéo quân ra. Khu “chợ” mà tôi đang đầu quân được xem là “sầm uất” nhất vì số người “bán cái tôi” cũng phải 200 người. Cuối năm, dù việc nhiều hơn ngày thường, song với ngần ấy người, có người cả ngày về không với đôi mắt u buồn.


Hơn tuần lễ ngồi mòn mỏi ở “chợ”, tôi mới thấm thía nỗi nhọc nhằn lẫn ê chề của những con người đi bán sức lao động của mình. Một bà sồn sồn đến thuê người đi bắt một con chó săn Đức sổng chuồng bên khu biệt thự vườn Giáp Bát, cả nhà bà không ai dám bắt vì con chó rất hung dữ, vậy mà tiền công bà chi là 30.000 đồng.

Tôi định đi nhưng Sơn cản lại: “Không đủ tiền chích ngừa đâu chú mày ạ, hôm trước cũng có người được thuê đi bắt chó. Nhưng bị chó cắn phải nằm viện cả tháng trời tốn bạc triệu. Hỏi xin nhà chủ tiền thuốc thang, họ bảo bắt chó phải có nghề, bị chó cắn thì mặc, thích thì cứ đi kiện!”. Lại có người được thuê đi khuân vác vật liệu xây dựng, làm cả buổi, chủ lên xe đi mất, quay lại hỏi chủ cửa hàng thì mới biết anh ta chỉ là khách và đã thanh toán tiền mua hàng xong rồi!

Sơn nói chua chát: “Khốn nạn nhất là dân sang trọng mà đi lừa gạt người nghèo. Mình dây dưa còn bị chúng đập cho một trận. Nghề nào cũng có kinh nghiệm mày ạ”. Xế trưa, có hai vợ chồng đến thuê tôi và Hòa đi xây giúp bức tường rào. “Tường thấp lắm, chỉ xây tí là xong. Trả cho bọn mày mỗi đứa 150.000 đồng”. “Cẩn thận đấy, cái gì dễ ăn thì người ta không cần đến bọn mình đâu” - Sơn dặn nhỏ khi tôi và Hòa lên đường.

Chị Mười nói ngày kiếm được nhiều nhất cũng có 50.000 đồng, chỉ dám tiêu 10.000 đồng cho hai bữa cơm trưa chiều, cùng với 60.000 tiền nhà trọ hằng tháng, còn bao nhiêu cắc củm gửi về quê nhà. “Bệnh cũng phải làm thôi” - chị nói.



(báo tuổi trẻ)

Hoàng Anh Nguyên
02-03-2007, 04:35 PM
Kỳ 2: Không “khôn” thì chết


Một ca làm việc của các nữ “cơ bắp viên”


- Gọi là “chợ cơ bắp” nhưng người bán sức lao động hầu hết không hề có cơ bắp, chỉ là những người lấy sức khỏe còm cõi làm thuê kiếm sống qua ngày. Những lần gồng mình, thở hồng hộc sau những công việc nặng nhọc chỉ để đổi lấy ít tiền và lắm lúc là sự chua chát.




“Phi vụ” bất ngờ


Tôi và Hòa thuê xe ôm chạy theo ông bà chủ về con ngõ nằm trên đường Khương Đình, Thanh Xuân. Dẫn chúng tôi ra phía bên hông nhà, ông khách bảo: “Đấy, bọn mày xây cho tao một bức tường ngăn với nhà hàng xóm. Xây ngay đi, ximăng, gạch có sẵn rồi. Chừng tí là xong việc, kiếm tiền trăm thoải mái”.



Bức tường có chiều dài chừng chục mét, cao 2m. Chủ nhà giục: “Xây nhanh đi. Chậm chạp thế”. Hòa có kinh nghiệm xây cất nên đảm nhận việc xây, còn tôi trộn hồ và khuân gạch. Bức tường đang được chúng tôi xây dở dang thì chủ nhà hàng xóm về đến.



Ông bố cùng hai cậu con trai cầm búa xông ra quát lớn: “Ai cho chúng mày xây tường cản lối nhà tao?”. Bốp. Một cái tát tai tóe lửa làm Hòa choáng váng. “Dạ, chủ nhà này thuê bọn em làm”, Hòa lí nhí nghẹn lời.



Người đàn ông lại quát: “Đất này là của nhà tao và nhà bên ấy đang tranh chấp. Tao báo công an gô cổ cả bọn lại đấy. Có đập bức tường kia ngay không thì bảo”. Hai vợ chồng thuê chúng tôi xây tường đã biệt tăm từ lúc nào. Tôi và Hòa phải gồng mình đập bức tường mới xây rồi thất thểu đi về. Một ngày mướt mồ hôi mà chẳng kiếm được đồng nào.



“Than thở cái nỗi gì, ai mà không gặp nạn, có gặp nạn mấy chú mới khôn lên” - anh Nguyễn Văn Hoàng, dân Xuân Trường (Nam Định), một người có “thâm niên” gần tám năm ở các “chợ cơ bắp” Hà Nội, nói vậy.



Mới năm ngoái, trong một lần đi vác ngói cho một vựa vật liệu xây dựng, chỉ vì anh làm không vừa ý mà chủ thuê quát tháo, mắng mỏ thậm tệ. Phẫn uất quá, anh lớn tiếng cãi lại thì bị tay chủ dùng thanh ngói đập vào đầu làm ngất xỉu.



Đến khi tỉnh giấc lúc gần nửa đêm thấy mình đầu bê bết máu, nằm gục một mình ở bãi cát cạnh sông Hồng. Người đi đường đưa anh vào bệnh viện. Muốn đi kiện nhưng không biết kiện ai vì anh không có một tấm giấy tờ lận lưng.



“Đã chấp nhận làm cái nghề này thì may nhờ, rủi chịu thôi. Chuyện tai nạn, bán mạng kiếm sống qua ngày là chuyện thường ngày của dân cửu vạn. May mắn còn toàn tính mạng, chứ có khi cái mạng cũng chẳng còn”, ông Nguyễn Văn Đa, 60 tuổi, quê ở Xuân Trường, một trong những “cơ bắp viên” đã làm nhiều năm nhất ở đây, cho biết.



Hai tuần trước, ông Đa vừa đi đám ma một người là dân “chợ người” Nguyễn Trãi. Người này mất mạng khi đang leo xây nhà cho một công trình cao tầng bị trượt chân té xuống đất, vỡ sọ chết ngay tại chỗ. Chủ thầu chả đền bù gì vì không có hợp đồng lao động.



Người vợ dưới quê lên nhận xác chồng, ôm đứa con nhỏ, đầm đìa nước mắt. Bản thân ông Đa cũng đang đi tập tễnh vì tai nạn gãy chân khi đào móng, đóng cọc bị tường sập đè trúng. Chẳng được bồi thường đồng nào mà còn bị chủ quịt cả tiền công nửa tháng.



Nhiều công việc người ta thuê ông Đa làm thật ra chẳng ai dám làm. Có lần ông được thuê lau cửa kính của tòa nhà tám tầng. Cứ cột dây thừng vào lan can mà treo mình lơ lửng lau từng tầng, lau được tầng nào thì chủ nhà lại nới dây cho ông bám lên tầng cao hơn để lau tiếp.



Lau được nửa chừng ông phải bỏ cuộc vì quá chóng mặt, vậy là mất cả một ngày mà chẳng kiếm được đồng nào. Ông Đa bảo ông đã yếu sức, nhưng không làm lấy gì mà sống, cho dù tiền công chỉ hai bữa qua ngày và tằn tiện lắm thì còn chút ít gửi về cho gia đình.




“Đừng nói chị bị đau tim, không ai thuê đâu”


Trong những ngày sống giữa “chợ cơ bắp”, tôi luôn chú ý đến những gương mặt nữ, họ cũng có mặt từ tờ mờ sáng như cánh nam giới, nhưng thường ngồi co ro thành từng nhóm riêng.



Số lao động nữ đông không kém gì nam giới, đủ mọi lứa tuổi, độc thân lẫn đã có gia đình. Phần lớn họ ra đi từ những vùng nông thôn, nơi ruộng đồng không nuôi sống được họ và gia đình, nhưng ít ai thổ lộ về đời tư của mình, nhất là những cô gái trẻ.



Người nào cũng khẩu trang kín mặt như muốn che giấu thân phận của mình. Hình như người nào cũng mang nặng một mặc cảm về công việc nhọc nhằn ở “chợ”.



Chị Nguyễn Thị Mười, người phụ nữ tốt bụng đã giúp đỡ tôi khá nhiều trong những ngày đi bán “cơ bắp”, mới ngoài 40 nhưng trông chị cứ như đã gần 60 vì sự khắc khổ hằn trên gương mặt.



Đã hơn năm năm đi bán sức lao động ở “chợ”, chị chấp nhận làm mọi việc của nam giới, từ phụ hồ, khiêng gạch, bốc ximăng, cho đến thông cống, giúp việc nhà. Ít ai biết chị mang bệnh tim rất nặng.



Một trưa, tôi và chị đi khuân gạch cho một công trình xây dựng khách sạn mini trên đường Giải Phóng, đang vác bao ximăng nặng thì chị ngã khụy xuống nền. Đưa chị từ trạm y tế về phòng trọ, chị trấn an tôi: “Chẳng sao đâu, mệt quá đấy mà, nhưng em đừng nói với ai chị bị tim đấy, họ không thuê đâu”.



Chị Mười bảo ngày kiếm được nhiều nhất cũng chỉ 50.000 đồng, chỉ dám tiêu 10.000 đồng cho hai bữa cơm, cùng với 60.000 đồng tiền nhà trọ hằng tháng, còn bao nhiêu cắc củm gửi về quê nhà ở Xuân Trường (Nam Định) lo cho gia đình. “Bệnh cũng phải làm thôi em ạ. Tiền công chả xứng với công mình bỏ ra, nhưng không làm thì biết lấy gì mà sống, tết lại sắp đến rồi”.



Một chiều, khu “chợ” Mai Động nhốn nháo khi có một nữ cửu vạn khóc tức tưởi, quần áo lấm lem, hôi tanh. Các nữ “đồng nghiệp” xúm lại hỏi thăm mới biết một nhóm thanh niên sau khi nhậu say nôn mửa đầy nhà đã thuê cô đến dọn dẹp, trong lúc cô đang lui cui cúi dọn thì một gã say rượu đã đè nghiến cô xuống ngay bãi nôn mửa để sàm sỡ. May mà cô vùng dậy, chạy thoát được.



“Những chuyện này xảy ra thường xuyên. Như thế đã là may đấy! Bây giờ có nhiều ông hay đảo xe ra “chợ người” nói là cần người dọn dẹp nhà cửa. Về đến nhà, xong việc, đóng cửa lại giở trò ngay”, chị Nguyễn Thị Hà, quê ở Thái Thụy (Thái Bình), kể.



Cách nay vài năm, ở “chợ” Ngọc Hồi từng xảy ra chuyện một cô gái trẻ bị một tay chủ thuê về nhà rồi hãm hiếp. Nhưng sau đó cô bé không dám thưa kiện, sợ xấu hổ với mọi người nên bỏ đi biệt tích.



Hà Nội đã lên đèn. Một chiếc Dylan trờ tới, một cô gái trẻ ngồi trên xe chỉ về phía các cô đang đứng ở “chợ”, nói: “Cần một người đến lau sàn nhà. Hai mươi ngàn đồng. Ai đi?”. Cô gái vừa thoát khỏi cảnh làm nhục tất tả bước vội ra: “Các chị ơi, cho em suất này nhé, từ sáng tới giờ em chưa có việc”.

Ai nỡ tranh việc với cô gái tội nghiệp. Khi ngồi lên sau chiếc Dylan bóng loáng, cô gỡ vội khẩu trang ra lau nước mắt, gương mặt cô trẻ và xinh không kém cô chủ thuê mình, chỉ có đôi mắt đen tròn nhìn xa xăm, buồn rười rượi...:o

Hoàng Anh Nguyên
02-03-2007, 04:44 PM
Kỳ 3: Mái ấm chung



- Căn phòng trọ ở Định Công mà “đại ca” Sơn cho tôi đến ở chung mấy ngày đầu “nhập chợ” dù chật chội, tồi tàn nhưng xem ra còn rộng rãi hơn rất nhiều so với cuộc sống ở các xóm “cơ bắp” khác. Chỗ nghỉ lưng qua đêm sau một ngày bán sức có khi chỉ là những gầm cầu, quán chợ hay một khoảng trống vừa đủ kê một manh chiếu cũ.




Bán sức chứ không “bán thân”


Từ ngày Hà Nội xuất hiện những “chợ cơ bắp”, những xóm “chợ” xập xệ cũng bắt đầu hình thành bên khu Định Công, Giáp Bát. Các khu Hoàng Mai, Thanh Xuân, Thanh Trì cũng hình thành những xóm “cửu vạn” theo từng tỉnh. Dân Nam Định ở các xóm 2, 3, 4 Định Công; dân Thanh Hóa bên Giáp Bát...



Anh Đoàn Văn Tiến, người có “thâm niên” hơn năm năm ở “chợ cơ bắp” Định Công, cho biết vào những ngày cuối năm, đang là mùa nông nhàn ở quê nên chỉ riêng huyện Xuân Trường (Nam Định) của anh cũng đã có đến vài trăm người rời quê lên “chợ người”. Người đông, công việc ít, có người chờ cả tuần lễ cũng chẳng có ai thuê mướn. Cứ sáng sáng, chiều chiều ra đứng, ngồi mỏi mòn rồi lại quay về. “Việc thì bữa có bữa không, bao nhiêu là miệng ăn chờ dưới quê, Tết gần đến lại cần nhiều tiền hơn, hỏi chú mày làm sao dám thuê cái phòng trọ cho đàng hoàng?” - anh Tiến nói.



Một căn phòng trọ xập xệ, chỉ rộng chừng 15m2 thường chứa đến 15-16 con người là chuyện bình thường. Cứ một phản gỗ hay một nền ximăng là đủ để trải những tấm chiếu. Ban ngày phơi mình bán sức, tối về lăn ra ngủ. Chẳng cần mùng, mền, cứ nằm xếp lớp chợp mắt cho qua đêm dài. Chuyện nam, nữ phải ở chung phòng là bình thường. Những manh chiếu trải la liệt, “vách ngăn” của khu nam và nữ chỉ là một tấm cactông hay tấm riđô vải.



“Chồng ở quê mà nghe ở chung chạ vậy thì đánh cho nhừ đòn. Nhưng hơi đâu mà phân biệt nam, nữ. Cả ngày quần quật, mỏi nhừ, đau nhức hết cả người, có chỗ ngả lưng là tốt rồi, sức đâu mà nghĩ chuyện chiếu chiếc. Cũng là chung xóm, chung làng, quen biết với nhau cả, yên tâm hơn. Xa nhà, lạ nước lạ cái, phụ nữ ở riêng với nhau dễ bị người ta bắt nạt lắm” - chị Nguyễn Thị Bảy ở Tiên Lữ (Hưng Yên) thở dài.



Chị Bảy quê ở Hưng Yên nhưng theo chồng về Nam Định. Hai vợ chồng chỉ có hơn sào ruộng làm quần quật không đủ ăn. Năm ngoái, chồng chị bị tai nạn giao thông gãy chân, làm việc nặng không được. Cầm cố cả sào ruộng cũng không đủ tiền thuốc men cho chồng, lại phải nuôi hai con nhỏ, chị bàn với chồng: “Thôi anh để em đi Hà Nội, ra “chợ người” bán sức kiếm tiền. Hằng tháng kiếm được chút ít gửi về lo cho gia đình. Chứ chẳng lẽ ôm nhau mà đói?”.



Chị Bảy kể nhiều người từng thuê các chị đi đánh ghen mướn, đòi nợ thuê nhưng chị nhất định không làm, bởi “dù đi bán sức mình ở chợ nhưng cũng phải biết từ chối, có lòng tự trọng chứ chú”.



Còn anh Trung (quê Nam Định) lại có những ngày bị rơi vào cảnh cười ra nước mắt. Có một bà sồn sồn đảo ra “chợ” chọn anh về dọn dẹp nhà cửa. Về đến nhà, bà ta bảo: “Anh vào tắm rửa sạch sẽ đi rồi vào phòng ngủ tôi nhờ tí việc”. Biết ý định của khách, anh bỏ về, coi như lỗ một cuốc xe ôm. “Mình làm theo bà ta thì biết đâu lại được mối sộp. Nhưng thà đói còn hơn”, anh Trung nói.



Nửa đêm, căn phòng trọ ở Định Công vo ve muỗi. Nằm co ro bên nhau trên nền đất giữa cái giá lạnh xứ Bắc, anh Tiến tâm sự với tôi: “Có nhiều việc người ta thuê làm chẳng giống ai như thay khách đi họp phụ huynh cho con, đóng giả cả họ hàng dưới quê đi coi mắt vợ. Việc gì mình nhắm không tổn hại đến người khác mới làm, còn không thì từ chối, chẳng thà đi về không chứ không làm bậy”.

Anh Tiến kể tuần trước, trong dãy nhà trọ có một người được ông khách đã có vợ thuê đóng giả ông anh ở dưới quê lên Hà Nội đi nói chuyện hỏi cưới vợ cho em. Về xóm trọ, mọi người biết chuyện mắng cho một trận, bảo đừng đồng lõa với kẻ xấu đi lừa con gái nhà lành. Mọi người buộc người này đến trả lại tiền cho khách thuê và đến nhà cô gái kia xin lỗi. Anh Tiến nói: “Đó là danh dự mà những thằng bán mình ở “chợ người” phải biết giữ. Bọn tao tự bảo nhau như vậy”.

Còn “đại ca” Sơn cho biết: “Những trường hợp như vậy nhiều lắm. Không ít quí bà đến thuê tụi tao về nhà “phục vụ” hay đi “bốc hàng” dài ngày. Có thằng còn được thuê hẳn cho nhà trọ để ở, hằng tháng có tiền chu cấp gửi về cho vợ. Nhưng mấy thằng đó bọn tao cạch mặt. Bọn này chẳng thà bán sức chứ không bán thân đâu”.


Đỡ đần cho nhau

Chị Bảy nói rằng xóm trọ của dân “chợ cơ bắp” giống như một mái ấm chung cho tất cả mọi người. Cùng là phận nghèo, tha phương kiếm sống nên đoàn kết, giúp đỡ nhau như là bà con thân thích. Có người vài ba ngày không được ai thuê mướn, cả khu nhà trọ thay phiên nhau chia cho chén cơm, miếng mắm. Mỗi khi có người gặp hoạn nạn, người góp ít tiền, người góp ít gạo đỡ đần nhau. Nhất là cánh phụ nữ đi phụ rửa chén, bưng bê ở các đám giỗ, được chủ nhà cho ít thức ăn thừa thì xem như bữa đó cả khu phòng trọ được một bữa tiệc ra trò.

Một chiều, tôi vừa đi làm thuê bên Phương Liệt trở về thì thấy cả xóm trọ xôn xao. Vừa thấy tôi, chị Bảy nói: “Khốn khổ cho nhà anh Thìn. Cuối năm mà còn xui quá. Mấy bữa nay không có việc làm lại đang ốm. Hôm nay được người ta thuê đi thông cống, phải đào một đoạn đường của các nhà lân cận, bị thanh niên ở đó đánh một trận nhừ người”. Anh Thìn nằm thiêm thiếp, sốt rất cao, mặt mày xanh mét vì kiệt sức. Mọi người bảo sẽ góp tiền đưa anh về quê. Anh lắc đầu, thều thào: “Thôi cứ để tôi nghỉ vài ngày rồi sẽ khỏi. Về quê lại là gánh nặng cho vợ con”.

Nhiều ngày không thấy Hòa ra “chợ” như mọi khi, tôi về khu nhà trọ của cậu ta ở xóm 4 Định Công hỏi thăm thì một người ở cùng phòng với cậu thở dài: “Nó vừa bị thu gom đưa lên trung tâm bảo trợ xã hội rồi. Thằng chủ khốn nạn, lừa thuê thằng nhỏ thồ đất, không trả tiền lại đi báo công an thằng nhỏ là đối tượng lang thang. Nó không có giấy tờ tùy thân nên bị thu gom. Thỉnh thoảng vẫn có những thằng chủ chơi đểu như vậy”. Đêm đó, nằm với các “đồng nghiệp” trong xóm trọ, tôi thấy đêm thật dài...


Theo TT